Với khách phương xa, giữa những món ăn ngon ở xứ Gò Công như mắm tôm chà, chả cua... món bánh vá ít nỗi tiếng hơn, tuy vậy với người xứ Gò nếu không nhớ thì thôi, lỡ nhớ rồi thì chẳng thể cầm lòng được.
Trước biến cố 1975, người đồn bánh giá chợ Giồng, Vĩnh Bình, Gò Công là nhất, tuy nhiên với nhiều thị dân sống ở thị trấn Gò Công thì món bánh vá do tay bà Chính Hải làm mới đúng là lớn nhất.những năm trước, ai có dịp thấy cả dãy sạp chuyên bán bánh vá ở chợ Gò mới biết dân tỉnh này ưa bánh vá cỡ nào. Lúc Công ty Đà Nẵng Discovery còn nhỏ, đôi khi đi chợ đứng cả tiếng đồng hồ coi mấy bà bán bánh vá chiên bánh, rồi hít ngửi khói bánh thơm cho đã thèm.Về chuyện tên là "bánh giá" hay "bánh vá", cá thể tôi nhất quyết đặt tên bánh vá, bởi ai từng thấy chiên bánh vá mới biết, nếu thiếu cái vá (loại vá bự để múc đồ ăn) thì không ra hình thù cái bánh vá xứ Gò, như bánh cống mà dường như không có thêm cái cống thì đâu ra bánh cống Sóc Trăng.xa xưa người bán bánh vá chiên bánh bằng chảo gang, vá gang, lửa củi có nhẽ nhờ vào đó mà độ giòn của bánh vá ngon hơn ngày này. Khi bột gạo được bỏ vào vá, người ta cho thịt heo, gan heo thái miếng, nấm rơm, nấm mèo vào, rồi trùm lên một lớp giá đỗ xanh, Tiếp đến phủ tiếp một tấm bột gạo rồi bỏ mấy con tôm tươi lên phía trên mặt bánh thuở đầu bỏ vào chảo mỡ heo để chiên.
Nhìn cái chảo mỡ chiên bánh vá sôi vàng ươm, rồi chờ cái bánh mới chín tới tách khỏi cái vá nổi trên thấy mà thèm. Bánh vá vừa chín tới được lấy ra để ráo mỡ, chờ cho nguội, rồi gói trong lá chuối hoặc giấy dầu cho khách cầm ăn.Đời nay, ai ăn món nhiều mỡ đều sợ cholesterol, nhưng thời xưa người nghèo thì thiếu đạm nên chuyện tay cầm bánh vá, môi miệng dính đầy mỡ heo là cách trải nghiệm món ăn ngon ở đời. bên cạnh đó bánh vá Cách nay đã lâu thực hiện bằng bột gạo mới xay, thịt mới nhất lò, tôm tươi nhảy lờ, mỡ heo ta, giá đậu không chất hóa học thì phải nói ngon hết biết.Ăn bánh vá trơn đã là ngon nhưng dùng với bún, rau sống, huyết heo luộc, nước mắm tỏi ớt còn ngon miệng ngoài ra. Ở chợ Gò Gông cách đây không lâu có mấy sạp chuyên bán món bánh vá ăn với bún; nhưng đa phần dân quê đi chợ tỉnh tự mua bánh vá, bún rồi về vườn nhà hái rau sống, đâm nước mắm nam ngư tỏi ớt để ăn.Món này bình thường đến nỗi các tiệm hủ tíu của mấy ông Các Chú cũng cần ganh ghẻ, ai đi chợ Gò mà không mua bánh vá bún về để làm vài tô trước cúng ông bà sau mời Các bạn ăn thì chắc là gia đạo người đó đang lúc nghiêm nhặt.
quả thực món ngon trong dương gian là ti tỉ, nhưng một món ăn ngon tiện lợi như bánh vá và bún bánh vá mà biến thành món để người xứ Gò luôn thèm nhớ thì đáng là món khiến dân chúng sống để ăn - Ảnh: vinh quang
Về cái chuyện người xứ Gò Công ưa ăn bún thì vô kể người đánh giá nguyên nhân là dân Gò nặng gốc Huế, gốc Quảng. Bún tươi làm ở xứ Gò rất lâu rồi làm nên màu trắng ngà, từng cọng bún ráo khô không trắng bốp vì chất tẩy hay ướt nhèm nhẹp.Bún thành phố sài gòn hiện tại mặc dù cho là thời tiết lạnh lẽo hay giá lạnh, để ế vài giờ là thiu, còn bún Gò Công ngày trước để một ngày dài vẫn tươi. Người Gò Công nghèo thì ăn bún với rau sống chan nước mắm tỏi ớt, khá thì đi kèm theo miếng huyết heo luộc, giàu thì tô bún đủ thịt luộc; còn người sành ăn thì bất kể giàu nghèo cứ thèm là trong tô bún có đủ bánh vá, huyết heo.có 1 bà người việt sinh sống ở nước ngoài từ Canada tâm sự: "Về cả tháng rồi thèm tô bún bánh vá với huyết heo muốn chết, nhưng mỗi lần Các bạn bày ra ăn chỉ gắp vài đũa rồi ngồi ngó bà con ăn cho đã con mắt.”Danang Discovery được nghe kể nhiều câu chuyện về người Gò Công tha hương thèm nhớ bánh vá gồm cả những các cụ ông cụ bà
108 lời dạy của phật cả đời không rời chân khỏi xứ Gò mà vẫn chọn ăn vài đũa bún bánh vá trước khi lìa đời.Quả thật món ăn ngon trong cõi trần là vô thiên lủng, nhưng một món ăn ngon tiện dung như bánh vá và bún bánh vá mà biến thành món để người xứ Gò luôn thèm nhớ thì đáng là món khiến địa cầu sống để ăn.